NGUYỄN THỊ THU PHƯƠNG: HÀNH TRÌNH VƯỢT BỆNH VÀ SẺ CHIA YÊU THƯƠNG
Vượt qua nghịch cảnh của căn bệnh ung thư hiểm nghèo, chị Nguyễn Thị Thu Phương không chỉ giành lại sự sống mà còn viết nên một hành trình nhân ái đầy cảm động. Suốt 10 năm qua, dấu chân của người phụ nữ ấy cùng nhóm “Cháo Lan Tỏa Yêu Thương” đã in hằn trên khắp mọi nẻo đường, từ vùng lũ miền Trung đến những bản làng xa xôi nơi biên giới.
Lời hứa từ giường bệnh
Giữa dòng chảy lặng lẽ của những con người làm thiện nguyện không cần xướng danh, chị Nguyễn Thị Thu Phương (sinh ngày 21/07/1976, trú tại TDP Yên Nội 3, phường Thượng Cát, Hà Nội) là một tấm gương sáng về nghị lực. Hiện cô đang kinh doanh các mặt hàng đồ chay và là Trưởng nhóm “Cháo Lan Tỏa Yêu Thương” – một nhịp cầu nối những bờ vui đã bền bỉ hoạt động suốt nhiều năm qua.
Hành trình thiện nguyện của chị bắt đầu từ năm 2015, trong một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt: khi chị đang trực tiếp chiến đấu với căn bệnh ung thư cổ tử cung. Trong những ngày tháng đối diện với lằn ranh sinh tử, chính những suất cơm nghĩa tình, những chiếc bánh mì giản dị từ các đoàn từ thiện đã sưởi ấm tâm hồn cô. Sự tử tế ấy đã nhen nhóm trong cô một quyết tâm: “Khi nào khỏi bệnh, mình sẽ bớt chút thời gian để đi làm thiện nguyện”.
Sau khi điều trị ổn định, chị Phương trở về và lập tức gây dựng bếp cháo từ thiện đúng như lời hứa năm xưa. Từ đó đến nay, hành trình ấy không chỉ là một vài chuyến đi đơn lẻ mà đã trở thành sứ mệnh xuyên suốt với hàng loạt hoạt động: từ nấu cháo, phát cơm miễn phí, cứu trợ thiên tai đến chăm lo cho trẻ em vùng cao và bệnh nhi nghèo.
Những chuyến đi giữa lằn ranh sinh tử
Trong ký ức của người trưởng nhóm thiện nguyện, có những kỷ niệm đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ. Đó là chuyến đi năm 2019 tại Nậm Pồ (Điện Biên) sau trận mưa bão gây sạt lở kinh hoàng. Đường vào bản hiểm trở, đoàn phải nhờ sự hỗ trợ của lực lượng công an, quân đội để tăng thiết bị xe 2 cầu vượt núi. Có những khoảnh khắc xe trượt bánh nghiêng sát mép vực, cả đoàn nín thở trong gang tấc. Đến tận 2 giờ sáng, khi bùn đất lấp lối, họ mới có thể về tới nơi an toàn để ăn bữa tối muộn cùng các chiến sĩ.

Năm 2020, khi miền Trung quằn quại trong cơn “đại hồng thủy”, chị Phương lại lên đường. 11 chuyến xe với hơn 100 tấn hàng cứu trợ đã xuyên đêm đến với bà con Quảng Trị, Khe Sanh, Minh Hóa. Chị nhớ nhất giây phút ngồi trên chiếc thuyền nhỏ không áo phao, len lỏi vào từng nhà dân ngập tận nóc để trao tay từng ổ bánh mì, chai nước cho những người đang đứng chờ trên mái nhà. Giữa bão số 9 đổ bộ, cả đoàn phải tháo chạy trong đêm khi mái nhà nơi nghỉ nhờ bị gió cuốn phăng, tất cả phải lên thùng xe tải để đảm bảo tính mạng.
Bếp cơm đỏ lửa giữa ba miền
Đến năm 2025, ngọn lửa thiện nguyện ấy vẫn rực cháy khi chị thiết lập hệ thống bếp cơm dã chiến tại cả ba miền Bắc – Trung – Nam. Ngay khi nước lũ chưa rút hết, bùn đất còn lấm lem trên tay người dân, những suất cơm nóng hổi đã kịp thời được trao đi. Chứng kiến những giọt nước mắt lặng lẽ của bà con, chị và nhóm lại quên đi mệt mỏi, làm việc xuyên ngày đêm để tiếp thêm sức mạnh cho cộng đồng.


Bên cạnh cứu trợ khẩn cấp, nhóm “Cháo Lan Tỏa Yêu Thương” còn là người bạn đồng hành thân thiết của trẻ em vùng cao qua các chương trình thường niên như “Trung thu cho em”. Những phần quà trao đi không chỉ là vật chất, mà là niềm tin vào sự tử tế cho thế hệ tương lai.

Với chị Nguyễn Thị Thu Phương, thiện nguyện chính là ngọn đèn soi sáng và là động lực để chị bước tiếp. Khép lại bài viết bằng tâm niệm “Cho đi là mãi mãi”, chị vẫn mong mỏi nhận được thêm sự chung tay của các mạnh thường quân, để bếp cơm luôn đỏ lửa và những chuyến xe yêu thương có thể lăn bánh xa hơn nữa đến với những mảnh đời còn nhiều gian khó.
