NGUYỄN THỊ HẢO – YÊU THƯƠNG KHÔNG NHẤT THIẾT PHẢI ỒN ÀO

30/01/2026 - Tạ Anh Kiệt

Có những người đến với thiện nguyện không phải bằng những lời hô hào rực rỡ, mà bằng một hành trình rất lặng. Chị Nguyễn Thị Hảo là một người như thế.

Sinh năm 2005, hiện là sinh viên tại Hà Nội, chị mang dáng vẻ của một cô gái trẻ khá lý trí, có phần gai góc ở bên ngoài. Nhưng phía sau sự điềm tĩnh ấy là một nội tâm nhiều suy nghĩ và một ước mơ được nuôi dưỡng từ rất sớm – ước mơ được góp một phần nhỏ bé cho những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Hình ảnh chị Nguyễn Thị Hảo (Nguồn: NVCC)
Hình ảnh chị Nguyễn Thị Hảo (Nguồn: NVCC)

Từ những năm cấp 3, khi thời gian và điều kiện còn hạn chế, chị đã chọn cách ủng hộ thiện nguyện từ xa – bằng tiền mặt, hiện vật và tất cả những gì mình có thể. Không trực tiếp tham gia, nhưng chưa bao giờ đứng ngoài. Đến khi bước chân vào giảng đường đại học, cánh cửa thiện nguyện mở rộng hơn. Một cơ duyên đã đưa chị đến với VNV, và từ đó, hành trình cho đi mới thực sự bắt đầu.

Ít ai biết rằng vị trí Phó Ban Thiết kế mà chị đang đảm nhiệm ngày hôm nay lại khởi đầu từ Ban Thư ký. Nhờ nền tảng chuyên ngành liên quan đến thiết kế và sự nghiêm túc trong công việc, chị Hảo dần được anh chị tin tưởng, giao thêm trọng trách. Chị hoạt động song song ở hai ban – lặng lẽ, bền bỉ và không phô trương.

Chị Hảo từng chia sẻ rằng bản thân là người thích thể hiện bằng hành động hơn lời nói. Có lẽ vì vậy mà trong mọi hoạt động, chị luôn chọn cách làm thật tốt phần việc của mình, thay vì nói về nó. Dù vậy, bên trong sự lý trí ấy vẫn là một cô gái mơ mộng, thường tìm đọc và theo dõi những người đi trước trong hành trình thiện nguyện, rồi thầm nuôi hy vọng: “Biết đâu một ngày nào đó, mình cũng có thể đi xa hơn trên con đường này.”

Nhắc đến kỷ niệm, chị nhớ nhiều nhất là những ngày tháng cùng VNV. Có một câu nói của anh Dệ mà chị luôn mang theo như một châm ngôn sống: “Có rất nhiều cách để bày tỏ tình yêu thương. Thiện nguyện cũng vậy.”

Không phải lúc nào trực tiếp cho đi mới là thiện nguyện. Việc tôn vinh những tấm gương sống đẹp, lan tỏa câu chuyện tử tế – cũng là một cách gieo mầm yêu thương. Có lẽ vì niềm tin đó mà chị chọn gắn bó với những dự án mang tính nền tảng, dù biết con đường này cần rất nhiều thời gian và sự kiên nhẫn.

Với chị, điều giữ mình ở lại lâu nhất với thiện nguyện chính là niềm tin. Dù hiện tại chưa có nhiều điều kiện về vật chất hay quỹ thời gian, mỗi dự án tham gia đều là một mảnh ghép – góp phần tạo nên kiến thức, mối quan hệ và kinh nghiệm cho giấc mơ dài phía trước.

Chị luôn nhắc mình một câu: “Nhìn lên thì thấy mình chưa bằng ai, nhưng nhìn xuống thì thấy không ai bằng mình.” Không phải để so sánh hơn thua, mà để học cách trân trọng giá trị bản thân và những gì mình đang có.

Giữa một thế giới dần quen với việc nhìn vào màn hình nhiều hơn nhìn vào nhau, chị Hảo mong rằng con người vẫn giữ được những cảm xúc thuần khiết – thứ khiến cuộc sống trở nên phong phú, đa dạng và ấm áp hơn. Mong rằng dù công nghệ phát triển đến đâu, sự quan tâm giữa người với người vẫn không bị lãng quên.

Có thể chị Nguyễn Thị Hảo không phải là người nổi bật nhất khi đứng giữa đám đông. Nhưng chính sự bền bỉ, lặng lẽ và niềm tin không phai vào những điều tử tế đã khiến chị trở thành một mảnh ghép rất đẹp trong hành trình lan tỏa yêu thương của VNV.

Thực hiện: Nghiêm Hà

Biên tập: Văn Quỳnh

Tin mới