Giản dị, điềm tĩnh và giàu tinh thần trách nhiệm, chị Nguyễn Cao Mỹ Hạnh là một trong những gương mặt trẻ đang âm thầm đóng góp cho hoạt động thiện nguyện bằng sự bền bỉ và tận tâm. Không chọn đứng ở tuyến đầu hay xuất hiện giữa những khoảnh khắc ồn ào, chị Hạnh lại lựa chọn đồng hành từ phía sau, nơi cần sự chỉn chu, kết nối và trách nhiệm để các chương trình thiện nguyện có thể vận hành hiệu quả và bền vững.
Sinh năm 2004, quê tại Đắk Lắk, hiện chị đang là sinh viên Đại học Kinh tế Quốc dân. Trong công tác tình nguyện, chị đang thử sức ở vai trò Chánh Văn phòng Cộng đồng Tình nguyện Việt Nam (VNV) – một vị trí đòi hỏi sự cẩn trọng, kỷ luật và tinh thần phục vụ cao. Với chị, đây không chỉ là một vai trò, mà là cơ hội để cống hiến và trưởng thành trong môi trường thiện nguyện chuyên nghiệp.

Ba năm làm tình nguyện viên đối với chị Hạnh vừa dài, vừa rất ngắn. Dài vì có quá nhiều trải nghiệm khiến chị thay đổi cách nhìn về con người, về cộng đồng và về chính bản thân mình; ngắn vì mọi thứ đến rất tự nhiên, như một cơ duyên lành nối tiếp nhau, mở ra một con đường mà chị chưa từng nghĩ sẽ đi xa đến vậy. Chị đến với thiện nguyện từ những công việc rất nhỏ: hỗ trợ phát quà, tham gia các chiến dịch kêu gọi, đồng hành cùng một số nhóm thiện nguyện độc lập. Khi ấy, chị không giữ vai trò gì đặc biệt, cũng chưa từng đặt ra cho mình một kế hoạch gắn bó lâu dài – chỉ đơn giản là muốn làm được điều gì đó tốt hơn cho ai đó.


Chính những trải nghiệm ban đầu ấy đã giúp chị học được cách quan sát, kết nối và tổ chức công việc một cách chỉn chu hơn. Quan trọng hơn, chị dần nhận ra rằng làm thiện nguyện không thể dựa vào cảm hứng nhất thời, mà cần sự bền bỉ, nghiêm túc và ý thức trách nhiệm lâu dài với từng việc mình nhận. Thiện nguyện, trong suy nghĩ của chị, không phải là những khoảnh khắc rực rỡ, mà là cả một quá trình âm thầm, lặp đi lặp lại, đòi hỏi sự kiên nhẫn và kỷ luật với chính bản thân.
Một dấu mốc đáng nhớ trong hành trình ấy là khi chị tham gia hỗ trợ công việc trong vai trò Sứ giả truyền thông của Quỹ Đỡ Đầu và có cơ hội đồng hành cùng các anh chị tại VNV. Từ tinh thần “làm được gì thì hỗ trợ nấy”, chị bất ngờ nhận được lời mời tham gia Ban Thư ký VNV – một lời mời khiến chị vừa vui mừng, vừa không khỏi lo lắng. Lo vì chưa từng nghĩ mình sẽ được tin tưởng trao cho một vai trò có trách nhiệm lớn như vậy, và lo hơn cả là sợ bản thân làm chưa đủ tốt, ảnh hưởng đến công việc chung của tập thể.
Trước khi nhận lời, chị đã chủ động tìm hiểu kỹ về đầu việc, tự cân đối lại năng lực và thời gian của mình. Và rồi, thay vì chần chừ, chị quyết định nắm lấy cơ hội – không phải vì tin rằng mình giỏi, mà vì chị tin rằng những việc có ý nghĩa thì luôn cần có người sẵn sàng bước tới. Chị vẫn nhớ rõ câu hỏi của anh Dệ – Chủ tịch VNV: “Em có gánh nổi việc không?”. Câu hỏi ấy từng khiến chị khựng lại, nhưng cũng chính là động lực để chị nhìn thẳng vào bản thân và lựa chọn dấn thân.
Từ thời điểm ấy, chị Hạnh gần như “chìm” trong công việc – theo đúng nghĩa là làm hết mình, bất kể ngày hay đêm. Với chị, điều quan trọng nhất không phải là chức danh, mà là làm cho đúng, cho đủ và cho đến nơi. Chị tự đặt ra cho mình những nguyên tắc rất rõ ràng: không làm chậm, không làm sai và không để bất kỳ thiếu sót nào ảnh hưởng đến tập thể. Mỗi công việc hoàn thành không chỉ là một đầu việc được khép lại, mà còn là một lời nhắc nhở về trách nhiệm của người đang góp mặt trong guồng máy chung của cộng đồng.
Dù không trực tiếp đứng ở tiền tuyến, không có mặt tại các điểm nóng hay tự tay trao từng phần quà, mỗi ngày làm việc cùng VNV lại mang đến cho chị một cảm giác rất đặc biệt: cảm giác mình đang góp một phần nhỏ để những điều tốt đẹp được diễn ra đúng nơi, đúng người. Với chị, giá trị của người làm thiện nguyện không nằm ở việc xuất hiện ở đâu, mà nằm ở việc có thể tạo ra điều gì. Và điều chị lựa chọn tạo ra chính là hệ thống, sự kết nối và một môi trường làm việc đủ chỉn chu để hàng nghìn trái tim tử tế có thể hoạt động hiệu quả, đồng bộ và bền vững hơn mỗi ngày.

Từ chỗ từng nghĩ thiện nguyện chỉ đơn giản là “đi giúp”, chị Hạnh dần hiểu rằng thiện nguyện còn là giúp cho những người đang giúp người khác. Đó là những công việc âm thầm phía sau, là những người không xuất hiện ở tiền tuyến nhưng lại giữ vai trò nền tảng để các dự án cộng đồng vận hành trơn tru. Với chị, chính những bước chân lặng lẽ ấy mới tạo nên độ bền cho hành trình dài của thiện nguyện.
Nhìn lại chặng đường đã qua, chị không cho rằng mình đã làm được điều gì quá lớn lao. Nhưng chị biết chắc một điều: mỗi ngày, chị vẫn đang cố gắng để sự tử tế của cộng đồng đi được xa hơn một chút, rõ ràng hơn một chút và bền vững hơn một chút. Hành trình cùng VNV, với chị, không phải là thành tích để ghi nhận, cũng không phải là câu chuyện để kể, mà là một lời hứa – với cộng đồng và với chính bản thân mình – rằng sẽ tiếp tục giữ được tâm thế của ngày đầu. Ngày đầu của một sứ giả nhỏ còn nhiều bỡ ngỡ, chưa chắc mình làm được, nhưng vẫn chọn bước vào vì một suy nghĩ rất giản dị: “Nếu mình giúp được ai đó, mình sẽ làm”.
Và có lẽ, chính lựa chọn sống vì điều gì đó lớn hơn bản thân ấy đã giúp một người trẻ như chị Nguyễn Cao Mỹ Hạnh đi thật xa trên con đường cống hiến – lặng lẽ nhưng bền bỉ, khiêm nhường nhưng đầy giá trị.
Thực hiện: Lệ Xuân
Biên tập: Hà Trang
